Tiếu Nhiễm cảm thấy Hắc Dương trước mắt có gì đó rất kỳ quái.
Rõ ràng nàng đã nở nụ cười quen thuộc, còn chủ động gợi chuyện, vậy mà “Sinh Tiêu” trước mặt chẳng buồn hỏi lấy một câu “có chuyện gì”, cũng không vì dáng vẻ của một “Tham Dự Giả” mà nổi giận với nàng.
Trái lại, hắn chỉ lạnh lùng nhìn nàng, trên mặt không hề lộ chút cảm xúc.
Hắc Dương nhìn nàng một cái, rồi ngẩng đầu nhìn về phía xa, lạnh giọng hỏi: “Chỉ có mình ngươi thôi sao?”




